Chất thải sinh khối nông nghiệp, vốn có thể gây ô nhiễm môi trường nhưng đang được quản lý kém hiệu quả trên toàn thế giới, có thể được tái chế thành biochar, sau đó sử dụng để cải tạo các môi trường bị ảnh hưởng bởi mặn. Điều này tạo ra lợi ích kép: vừa xử lý chất thải, vừa phục hồi đất/nước mặn phục vụ phát triển bền vững. Tuy nhiên, thiếu hiểu biết về mối liên hệ giữa đặc tính của biochar và khả năng hấp phụ natri có thể hạn chế việc tái chế các loại chất thải này. Nghiên cứu này nhằm đánh giá các đặc tính lý–hóa, cấu trúc nano/vi mô và nhóm chức của biochar, đồng thời xác định khả năng hấp phụ natri đẳng nhiệt của chúng. Bốn loại biochar từ vỏ trấu (RH-BC), thân ngô (CS-BC), cành nhãn (LA-BC) và xơ dừa (CC-BC) được sử dụng trong thí nghiệm hấp phụ đẳng nhiệt. Các phương pháp như kính hiển vi điện tử quét (SEM), kính hiển vi điện tử truyền qua (TEM), diện tích bề mặt BET, phân bố kích thước lỗ xốp và phổ hồng ngoại FTIR được sử dụng để đặc trưng biochar, cùng với 9 chỉ tiêu phân tích bổ sung. Kết quả cho thấy RH-BC có diện tích bề mặt BET cao nhất (151 m²/g) và độ xốp lớn nhất, trong khi LA-BC có diện tích BET thấp nhất (10,6 m²/g) và cấu trúc đặc hơn. Các nhóm chức quan trọng cho quá trình hấp phụ cation đều hiện diện trong các loại biochar. Khả năng hấp phụ cực đại của RH-BC (33,9 mg/g), theo mô hình đẳng nhiệt Langmuir, là cao nhất, trong khi CC-BC thấp nhất (15,5 mg/g). Mô hình Dubinin–Radushkevich cho thấy cơ chế hấp phụ Na chủ yếu là quá trình vật lý. Nghiên cứu này cung cấp một chiến lược khả thi, giá trị gia tăng và bền vững để tái chế phụ phẩm sinh khối nông nghiệp, mang lại lợi ích kép là xử lý chất thải và cải tạo môi trường đất bị nhiễm mặn, có thể áp dụng rộng rãi trên toàn cầu.