Nghiên cứu này nhằm sử dụng chỉ số chất lượng đất (SQI) để đánh giá chất lượng đất phèn mặn tại huyện Cần Giờ, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, theo các loại hình sử dụng đất khác nhau gồm cây hàng năm (AC), cây lâu năm (PC), đất lúa (RL), đất nuôi trồng thủy sản (AL) và đất tự nhiên (NL). Nghiên cứu áp dụng công thức SQI để đánh giá 136 mẫu đất ở hai tầng (0–30 cm và 30–60 cm), dựa trên 17 chỉ tiêu liên quan đến độ chua, độ mặn, độc tính và dinh dưỡng. Ở tầng mặt (0–30 cm), đất AL có SQI cao nhất (0,57), tiếp theo là NL, AC và PC (0,53–0,55), trong khi RL có SQI thấp nhất (0,50). Ở tầng sâu (30–60 cm), sự khác biệt SQI giữa các loại hình sử dụng đất giảm rõ rệt. Đất AL có độc tính cao (0,15) và tích lũy dinh dưỡng cao (0,21) ở tầng mặt. Đất RL cho thấy dấu hiệu suy thoái với SQI thấp nhất về độc tính (0,12) và dinh dưỡng (0,18). Ở các vùng gần biển, đất có thể trở nên chua và mặn hơn do quá trình oxy hóa pyrit và xâm nhập mặn, làm giảm pH và tăng muối cũng như độc tố, đặc biệt ở tầng mặt. Kết quả chứng minh hiệu quả của SQI trong đánh giá chất lượng đất, hỗ trợ công tác quản lý, đặc biệt ở vùng ven biển. Tuy nhiên, cần tiếp tục đánh giá khả năng ứng dụng của chỉ số này trong đề xuất giải pháp cải tạo đất.