Sa mạc hóa được xem là một quá trình suy thoái đất đặc thù, làm giảm năng suất đất và có thể đe dọa an ninh lương thực toàn cầu. Do đó, việc xác định và lập bản đồ không gian – thời gian các khu vực nhạy cảm với sa mạc hóa là rất cần thiết cho công tác quản lý hiệu quả hơn. Nghiên cứu này nhằm (1) đánh giá các khu vực có mức độ nhạy cảm với sa mạc hóa theo không gian và (2) xem xét xu hướng biến động của các khu vực nhạy cảm trong 25 năm qua tại tỉnh Ninh Thuận. Chỉ số nhạy cảm sa mạc hóa (DSI) được tính toán dựa trên mô hình MEDALUS với 10 tham số định lượng, được nhóm thành các chỉ số chất lượng đất, khí hậu và thảm thực vật, cho các năm 1996, 2005, 2010 và 2016. Hệ thống GIS được sử dụng để lập bản đồ các khu vực nhạy cảm với sa mạc hóa theo 5 cấp DSI. Kết quả cho thấy các cấp II và III chiếm tỷ lệ diện tích lớn nhất, tiếp theo là cấp IV và V, và thấp nhất là cấp I. Các khu vực có mức độ nhạy cảm cao nhất (cấp IV và V) chiếm khoảng 13–17%, trong khi cấp II và III chiếm khoảng 25–32% tổng diện tích nghiên cứu. Các khu vực ven biển ở phía Đông Nam nhạy cảm hơn với sa mạc hóa so với các khu vực khác. Qua bốn giai đoạn nghiên cứu, diện tích cấp IV và V tăng lên trong khi cấp II và I giảm xuống, cho thấy xu hướng gia tăng mức độ nhạy cảm sa mạc hóa của tỉnh, đặc biệt nghiêm trọng ở khu vực ven biển trong 25 năm qua. Các yếu tố chính dẫn đến sự thay đổi này có thể liên quan đến hoạt động của con người và biến động khí hậu, và có xu hướng nghiêm trọng hơn ở khu vực Đông Nam so với các khu vực khác.